Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Người phụ nữ can trường, 32 năm "nuốt nước mắt" nuôi con tật nguyền

Đầu năm 1962, một trận chiến xảy ra giữa Quân đội Việt Nam và Hoa Kỳ tại khu vực biên giới Việt Nam - Campuchia đã khiến cô bé Thái Thị Hương, 10 tuổi bị lạc mất gia đình. Một chiến sĩ bộ đội bế cô đưa đến khu vực an toàn trong lãnh thổ Việt Nam. Từ đó, cô gái này sống lang bạt không nhà không cửa tại Việt Nam.

Lớn lên, Hương lập gia đình với một người đàn ông đạp xích lô tại TPHCM, sinh người con là Trần Minh Đại. Được 16 tháng tuổi, Đại bị sốt viêm màng não. Khi đó, bà Hương làm nghề nhặt rác, không có điều kiện chữa trị cho con. Căn bệnh quái ác khiến Đại trở nên tật nguyền từ nhỏ. Rồi chồng bà Hương qua đời không lâu sau đó vì bị chảy máu dạ dày.

Không nhà không cửa, mẹ con bà Hương lang thang từ nơi này qua nơi khác. Mang theo đứa con bị tật nguyền, cho đến khi được người dân khu vực Trần Bình, chợ Bình Tây, thương xót, hai kiếp người bất hạnh được cho ở nhờ trong gầm cầu thang khu tập thể này.


Lối đi nhỏ dẫn vào chân cầu thang ẩm thấp, nơi mẹ con bà Hương sống hơn 10 năm nay


Không gian chỉ đủ kê một cái giường và để đống xoong nồi cho hai mẹ con sinh hoạt


Anh Đại hoàn toàn mất ý thức, mù cả hai mắt, liệt nửa người, vệ sinh không tự chủ. Cả ngày đi làm, bà Hương phải buộc chân và tay anh vào giường, đề phòng anh đập phá đồ. Tuy nhiên, thi thoảng, khi đi làm về, bà Hương vẫn thấy con bị rơi từ trên giường xuống dưới đất.


Vài năm trước đây, khi đi nhặt rác, bà Hương gặp bà Tô (trong ảnh). Thương xót với hoàn cảnh của người phụ nữ tội nghiệp, bà Tô giới thiệu cho bà Hương đi bán vé số và tờ dò kqxs để cải thiện thu nhập. Hàng ngày, cả hai cùng đi bán vé số dạo. Nếu bán hết vé trước, bà Tô về gầm cầu thang để trông anh Đại cho đến khi bà Hương về.


Anh Đại, năm nay đã 32 tuổi. Mọi sinh hoạt đều do mẹ giúp đỡ


Đôi lúc, anh Đại cũng tự ăn được. Bà nói: "Mỗi lần nó làm được gì là mình mừng rơi nước mắt, cứ mong chờ từng ngày, đến bây giờ hơn 30 năm rồi mà con vẫn không sinh hoạt bình thường được".


Buổi trưa hàng ngày, bà Hương về gầm cầu thang để cho con ăn

0 nhận xét:

Đăng nhận xét